Thực hiện tinh thần chỉ đạo của ngành GD – ĐT các cấp, nay nhà trường thông báo đến phụ huynh và học sinh trên địa...
Thực hiện chỉ đạo của UBND huyện Núi Thành về việc triển khai thực hiện Nghị định 108/2014/NĐ-CP Về chính sách tinh...
Theo Yêu cầu của Sở GD-ĐT Quảng Nam và Phòng GD-ĐT Núi Thành về việc khẩn trương lập hồ sơ CB-VC năm 2015, nhà...
Thực hiện Thông tư số 06/2012/TT-BGDĐT ngày 15/02/2012 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo về việc Ban hành Quy...
Hội trại lần nầy là dịp để chúng ta tự hào nhìn lại quá trình hình thành, phát triển của Đội TNTP, Đoàn TNCS Hồ Chí...
Sáng ngày 23/10/2014, Phòng GD&ĐT Núi Thành tổ chức buổi hoạt động giao lưu chuyên môn tại Trường THCS Chu Văn An....
Sáng ngày 16/10/2014 Trường và Công đoàn trường THCS Chu Văn An tổ chức Lễ kỉ niệm 84 năm ngày Phụ Nữ Việt Nam nhằm...
Phòng GD&ĐT Núi Thành đã có Công văn số 160/ PGD&ĐT-GDTHCS, ngày 10/10/2014 về "Kế hoạch tổ chức giao lưu chuyên...
Lễ Hội thờ cúng Hùng Vương Hưởng ứng cuộc thi "Em yêu lịch sử Việt Nam" do Sở GD&ĐT phát động, em Trần Nguyên Bích Vân, lớp 9/3 của nhà trường...

Điều hành








Thống kê truy cập

  • Đang truy cập: 22
  • Khách viếng thăm: 21
  • Máy chủ tìm kiếm: 1
  • Hôm nay: 660
  • Tháng hiện tại: 11663
  • Tổng lượt truy cập: 8786938

Liên kết website

Thành viên đăng bài viết

Liên kết


ĐỌC TẠP CHÍ



VĂN BẢN PHÁP LUẬT

Thông tin cần biết

Công ty in
Công ty in ấn quảng cáo tại TPHCM giá rẻ uy tín.

GIỚI THIỆU TẬP SAN “HƯƠNG THỜI GIAN”

Đăng lúc: Thứ sáu - 29/11/2013 20:25 - Người đăng bài viết: quantri
GIỚI THIỆU TẬP SAN “HƯƠNG THỜI GIAN”

GIỚI THIỆU TẬP SAN “HƯƠNG THỜI GIAN”

Nếu văn xuôi là tấm gương phản chiếu hiện thực về trường, về suy nghĩ của các thầy cô giáo thì thơ là tiếng nói của tình cảm, sự rung động trong tim của những kỹ sư tâm hồn... Tuy còn nhiều bài lời thơ chưa được trau chuốt, vần thơ còn trục trặc nhưng người đọc vẫn cảm nhận được cái hay trong đó bởi tình cảm của thầy cô tuôn ra như suối chảy, bộc bạch được những ngóc ngách tình cảm trong tim thầy cô với nhiều mảng tình yêu được thể hiện qua nhiều thể thơ khác nhau, nhiều tứ thơ khác nhau.

 
                  Mười lăm năm- Một thời gian tuy ngắn ngủi so với đời người nhưng đối với trường THCS Chu Văn An với công tác của thầy cô là cả chuổi ngày thăng trầm, buồn vui lẫn lộn còn đọng mãi trong lòng thầy cô như là ký ức thời gian. Tập san “Hương thời gian” đã trải lòng các thầy cô vào đấy và đã ra mắt bạn đọc.
                 Độc giả có thể nhận ra trong tập san, tác giả những bài viết là các thầy cô, nhiệm vụ chính là giảng dạy nên lời văn, lời thơ còn nhiều lúng túng, vụng về. Nhưng độc giả càng đọc, càng thú vị bởi các thầy cô đã chuyển tải nỗi lòng, tâm tư, nhiệt huyết của mình qua nhiều đề tài khác nhau với nhiều thể loại khác nhau. Chỉ trong thời gian ngắn, các thầy cô đã dồn tâm trí của mình để viết về trường, về đồng nghiệp, về lẽ sống đã được kiểm nghiệm trong 15 năm từ trường THCS Chu Văn An. Gần 90 trang in , tập san đã giới thiệu những hình ảnh hoạt động của trường, những gương mặt của Hội đồng sư phạm với những nhiệm vụ, cương vị khác nhau. Cùng với những hình ảnh, tập san đã đăng tải 68 bài viết. Trong đó, mảng văn xuôi có 20 bài và thơ có 45 bài, nhạc viết về trường có 1 bài và có các bài viết giới thiệu về bộ máy tổ chức của nhà trường và quá trình xây dựng trường Chu Văn An trở thành trường chuẩn quốc gia.
               Về văn xuôi, số lượng tuy ít hơn nhưng phong phú về thể loại như nghị luận, tùy bút, hồi ký, tự sự với nhiều phương thức biểu đạt riêng cho từng loại văn.
                Trong số ấy, lãnh đạo nhà trường đã có nhiều bài viết giới thiệu về trường, về vai trò lãnh đạo của Đảng trong nhà trường, về tập thể Hội đồng sư phạm. Mở đầu trong tập san, thầy Nguyễn Tấn Hùng- Hiệu trưởng nhà trường- đã đúc kết những thành tích của trường vươn lên trong 15 năm và kết luận bằng sự tin tưởng về tư thế đi lên của trường: “Chúng ta có thể tin rằng sẽ có một nhà trường THCS Chu Văn An trên mảnh đất Núi Thành anh hùng và tươi đẹp sẽ phát triển vững vàng bởi ở đó đang quy tụ một đội ngũ những con người tâm huyết, có ý chí, có năng lực….;bởi ở đó đang có được sự quan tâm chăm sóc chu đáo, thường xuyên của Đảng bộ và chính quyền các cấp; bởi ở đó có các ban ngành, đoàn thể, các tổ chức xã hội và các nhà hảo tâm đang ưu ái dành nhiều thiện cảm; và bởi ở đó có nền tảng vững bền của một vùng đất giàu truyền thống hiếu học.”. Thầy Lê Văn Quân, Bí thư chi bộ Đảng nhà trường cũng đã giới thiệu về quá trình phát triển, lãnh chỉ đạo để trường càng vững vàng hơn. Mười ba năm, kể từ ngày thành lập Chi bộ “Có 13 năm được công nhận là Chi bộ trong sạch vững mạnh”. Đặc biệt, các thầy cô trong Ban chấp hành cũ và mới đã có những bài viết ghi lại những kỷ niệm, tình cảm sâu sắc của tập thể không thể phai mờ trong ký ức như các bài viết: “Khoảnh khắc không phai” của cô Doãn Thị Dung, “Ngôi trường, tập thể nữ của tôi” của cô Nguyễn Thị Thủy, “Tổ ấm công đoàn” của thầy Nguyễn Quốc Cường.
              Nhiều thầy cô giáo, tuy cách thể hiện có khác nhau nhưng có điểm chung là tự hào về sự trưởng thành của nhà trường qua 15 năm với nhiều bài viết. Đó là “Mười lăm năm về một mái trường” của thầy Trương Xuân Hạ, trong đó có lời cảm ơn chân thành : “Xin cảm ơn em, cảm ơn đời, cảm ơn mái trường đã cho tôi những cô giáo thân thương, chan chứa tình người, tình yêu san sẻ.”. Thầy Nguyễn Song với bài “Cảm nghĩ về mái trường” đã ghi nhận công sức của Hội đồng sư phạm: “Tôi biết thành quả ngày hôm nay không phải của riêng ai mà là công sức của tập thể giáo viên nhà trường.” Bài văn nghị luận “Mười lăm năm trồng cây, trồng người của trường THCS Chu Văn An” của thầy Văn Phú Tri đã khẳng định thêm: “Đâu phải bỗng dưng cây cao, cây lớn, cây nở nhụy đơm hoa mà cả một kỳ công của những người tâm huyết với trường.”
               Có nhiều bài viết đi vào chiều sâu tâm hồn của mỗi thầy cô giáo về lẽ sống và tình yêu.. Đó là lòng yêu nghề qua bài “Con đường tôi đã chọn” của cô Nguyễn Thị Thanh Tú, tình đồng nghiệp thân thương trong “Đôi dòng cảm xúc” của cô Nguyễn Thị Thùy Dương, tình thầy trò đáng quý trong “Thầy tôi” của cô Nguyễn Thị Hà, tình đồng nghiệp đáng trân trọng trong “Cô giáo về hưu” của cô Doãn Thị Dung, nhắc tên những cô giáo trong 15 năm đã và đang công tác từ trường THCS Chu Văn An trong bài “Cô giáo trường quê” của thầy Trương Tòng. Đặc biệt, các thầy cô đã không quên những người đã một thời găn bó với trường, giờ đã ra đi vĩnh viễn để lại trong lòng thầy cô một chút bùi ngùi, thương tiếc về thầy giáo Nguyễn Quang Đình trong bài văn biểu cảm “Bạn tôi” của thầy Văn Phú Tri, về thầy Mai Đức Thằng vui tính ngày nào trong bài “Ký ức một thời” của thầy Lê Xuân Thỏa. Ngoài những tình yêu trên, còn có bài viết về tình quê sâu đậm trong lòng các thầy cô mà “Ai đi xa cũng nhớ nhiều” được diễn đạt như thơ trong bài “Tình quê” của thầy Văn Phú Tri.
               Có thể nói, trong các bài viết của thầy cô giáo, những người thật, việc thật, tình cảm thật đã được thầy cô tái hiện, bộc bạch nội tâm thật chân chất ,không một chút lên gân, sống sượng.
               Nếu văn xuôi là tấm gương phản chiếu hiện thực về trường, về suy nghĩ của các thầy cô giáo thì thơ là tiếng nói của tình cảm, sự rung động trong tim của những kỹ sư tâm hồn. Do vậy, số lượng thơ có đến 45 bài (gấp đôi so với văn xuôi). Tuy còn nhiều bài lời thơ chưa được trau chuốt, vần thơ còn trục trặc nhưng người đọc vẫn cảm nhận được cái hay trong đó bởi tình cảm của thầy cô tuôn ra như suối chảy, bộc bạch được những ngóc ngách tình cảm trong tim thầy cô với nhiều mảng tình yêu được thể hiện qua nhiều thể thơ khác nhau, nhiều tứ thơ khác nhau.
               Đề tài nổi trội trong thơ là thầy cô dành nhiều bài viết về trường với những hình ảnh đáng yêu. Thầy Nguyễn Phàng và cô Phan thị Tĩnh còn nhớ như in hình ảnh của ghế đá,sân trường, lớp học gắn liền với kỷ niệm của học sinh và thầy cô:
                          “Trường tôi nằm giữa cánh đồng
                           Bao quanh ruộng lúa, ngói hồng nắng mai”
                                                  ( “Trường tôi”- Nguyễn Phàng )
 
                          “Đi qua mùa phượng ví rơi
                           Sân trường, ghế đá đầy vơi tâm tình”
                                                 ( “Chu Văn An, trường tôi”- Phan Thị Tĩnh )
Cô Ngô Thị Hoàng khi thấy các phong trào sôi nổi của trường mà lòng rộn ràng, hóa hức:
                              “Quyết tâm đẩy mạnh phong trào
                                Để cho trang sử của trường vẻ vang
                                                                   ( Trường tôi)
Cô Nguyễn Thị Minh Thủy thì tràn ngập niềm vui khi trường sinh nhật 15 tuổi”:
                             “Hôm nay sinh nhật mười lăm
                               Đón nhận trường chuẩn xứng tầm quốc gia
                               ….Toàn trường vui đón hân hoan
                              Quyết tâm xây dựng ngày càng tiến lên”
                                                                         ( Sinh nhật trường )
Cô Nguyễn Thị Như Sang trào dâng niềm vui khi trường đã đạt trường chuẩn:
                        “Ước mơ nay đã đạt rồi
                         Trường chuẩn đã đến bồi hồi không em ?
                                                                            ( Ước mơ )
Cô Nguyễn Thị Mai nhìn lại từng bước đi lên của trường từ những ngày gian khó mà bừng lên niềm tin tưởng:
“Đã qua rồi cơn cực khổ gian nan
                 Con đường sáng đang bừng lên phía trước”
                                               ( Chặng đường )
Đối với thầy cô, 15 tuổi của trường THCS Chu Văn An là mốc son sáng ngời về những thành tích đã đạt được mà người góp vào thành tích đó chính là đội ngũ sư phạm nhà trường. Thầy Trần Thông đã tổng kết bằng những dòng tho ngắn:
 “Cán bộ giáo viên
   Nhiệt tình đứng lớp
Thành tích đã đạt
   Vừa tuổi trăng tròn”
                           (Tuổi trăng tròn )
Tất cả là những quá khứ đẹp, đáng yêu làm lòng người xao xuyến, bâng khuâng về những con người đã một thời để nhớ. Thầy Lê Văn Quân đã thổ lộ lòng mình trong bài “Những ngày qua” :
                           “Ai từ ngày ra đi
                           Lòng bâng khuâng
                           Nhớ nắng sân trường mùa hạ
                           Soi dáng ai dưới cành hoa tím”
                  Đặc biệt, cảm ơn các thầy cô giáo về hưu, chuyển công tác đến trường mới nhưng vẫn nặng lòng với trường cũ Chu Văn An và trải lòng mình vào những vần thơ đầy cảm xúc để tìm lại những kỷ niệm thân thương. Thầy Nguyễn Thế Mai như còn đâu đây hình dáng của trường để rồi thầy nhân hóa trường như em gái trẻ đang độ vào xuân lúc trường tròn năm tuổi và từ ngôi trường ấy thầy cũng có một bóng hình riêng:
                             “Và một mùa xuân lại đến
                              Thêm một tuổi đời em qua
                              Dẫu là bông hoa muộn nở
                               Sao hương sắc lắm mặn mà.”
   mà mỗi lần đi ngang qua trường nghe tim mình bối rối:
                                       “Gặp nhau ai về trái lối
                                        Yêu thương bối rối trong tôi”
                                                                    ( Trường tôi nghe cả mùa xuân )
Thầy Nguyễn Thanh Tùng khi trở lại trường xưa đã trào dâng niềm vui, nỗi nhớ:
                                         “Hàng cây xanh trông lớn từng ngày
                                            Hoa nở rộ khoe sắc màu thương nhớ”
                                                                               ( Trở lại trường xưa )
Và thầy Lê Xuân Thỏa lại lắng đọng lòng mình bằng những câu thơ dài trong bài “Về lại trường xưa”. Mỗi câu thơ trôi chảy lai láng một cảm xúc như trải dài không muốn dứt : “ Hôm nay trở về sau những buổi chờ mong, mai lại đi, xin giã từ trường xưa bàng bạc, gởi lại cho ai một thoáng hương học trò ngào ngạc, cho nắng sân trường vương vấn mãi khúc ca.”
                Các thầy cô dù xa trường nhưng vẫn không quên nên gởi gắm vào thơ một chút hương vị ngọt ngào trong bài “Sắc tím bằng lăng”, “Ký ức” của cô Trần Thị Anh Tuyền; “Tìm lại dấu xưa”, “Bụi thời gian” của cô Nguyễn Thị Thanh Anh; “Trường xưa dấu yêu” của cô Đống Thị Toàn; “Trường em” của thầy Trương Công Bình; “Tự tình” của cô Trịnh Thị Anh.
               Với các thầy cô đang đứng trên bục giảng của trường THCS Chu Văn An, ngoài những bài thơ về trường còn có những bài thơ mang một chút lãng mạng, gởi hồn mình vào những sắc hoa hoặc chút nắng sân trường như: “Sắc hoa trường” của cô Nguyễn Thị Hương, “Hương bằng lăng”, “Nắng sân trường” của cô Nguyễn Thị Ánh Tuyết, “Hoa phượng” của thầy Trương Xuân Hạ. Tất cả đều là những hình ảnh đang yêu và chắc sẽ trở thành kỷ niệm để gởi cho người ở lại:
             “Em ở lại nhặt từng hoa rơi rụng
              Buồn không em? Khi kỷ niệm quay về”
                                                       ( “Hoa phượng” –Trương Xuân Hạ )
Cô Hà Thị Thanh Vân với bài thơ “Thời gian” đã gợi nhắc quy luật của đời người theo sự vận động của nó. Do vậy, thầy Thái Văn Bửu đã tìm về tuổi thơ trong bài “Ký ức”, một chút ngẫn ngơ trong bài Hạ tím”. Thầy Nguyễn Song như còn lưu luyến tuổi học trò trong bài “Hè về”:
                             “Nhớ lắm trường ơi lúc hè về
                               Sân trường còn lại chỉ tiếng ve
                                ... Trao nhau chép vội dòng lưu bút
                                Để nhớ nhau trong những tháng ngày.”
Bằng lối thơ mới như văn xuôi, thầy Lê Văn Quân đẫ gởi vào bài thơ “Mùa thu về” những cảm xúc sâu lắng về mùa thu tới trường của học sinh và thầy cô. Điệp ngữ “Mùa thu về” cứ lặp đi lặp lại trong mỗi khổ thơ và sau ấy như còn đâu đây dáng hình của tuổi học trò nhiều mơ mộng, của thầy cô trong ngày hội “Kỉ niệm 15 năm thành lập trường” mà có người lỡ hẹn:
“Có ai đã hẹn- Mùa thu sẽ cùng về- Giờ sao vắng bóng- Trong không gian rộn ràng của ngày hội, sao vẫn thấp thoáng một góc buồn mênh mông.”
                Men theo những kỷ niệm đó là những trang giáo án, những lần đến lớp qua bài “Hồi tưởng “ của thầy Trương Tòng, “Trước thềm bục giảng” của cô Nguyễn Thị Thanh Anh, “Lối nhỏ ta về” của cô Doãn Thị Dung, “Còn mãi trong em” của cô Nguyễn Thị Xuân Hằng, “Chuyến đò xưa” của thầy Trần Ngọc Tống, “Tâm sự nhà giáo” của cô Trần thị Tòng.
               Trong bài “Hồi tưởng”, thầy Trương Tòng vẫn còn nóng hổi trong thơ bước chân của mình bách bộ đến trường Tam Tiến trong những ngày khó khăn cho kịp giờ lên lớp:
“Đến canh ba, trời mùa đông gió rét
        Từng bước chân trên nỗng cát một mình
         Khi đến trường đúng vào lúc bình minh.”
Nhưng với cô Nguyễn Thị Thanh Anh, trong những giờ lên lớp,học sinh là những dấu ái khó phai:
                          “Có lẽ một đời làm nghề dạy học
Với phấn trắng, bảng đen, giáo án, vở bài
         Đời cho cô những dấu ái ngọt ngào
         ......
        Những yêu thương- đắng chát- mặn nồng
        Mãi một đời theo cô vào từng trang giáo án
        Cho ngày mai – Trước thềm bục giảng”
Cô Doãn Thị Dung với “Lối nhỏ ta về” đã mang theo những ân tình sâu nặng:
“Theo em từng ngày, từng tháng
Lối về
Chở nặng ân tình
Thầy bạn bên nhau”
Cô Nguyễn Thị Thanh Hằng “Còn mãi trong em” cái lối về của giờ tan học như tiếp tục mạch cảm xúc của cô Doãn Thi Dung:
                            “Giờ tan học có khi trời rất tối
Em Vu vơ trên những quãng đường về
Kỷ niệm ngày nào trên nẻo đường quê
  Còn mãi trong em bao điều thương nhớ”
Còn thương nhớ của cô Trần Thị Tòng thì càng cụ thể hơn:
“ Mười lăm năm tôi nhớ một ngôi trường
                               Bao lớp em thơ
                               Vẫn mái trường đây
                               Vẫn những tấm lòng
                               Vẫn trang giáo án
                               Chất chứa yêu thương”
Thầy Trần Ngọc Tống ví mình như “Chiếc đò xưa” để đưa vào đó một chút suy ngẫm về nghề dạy học mà nhắc nhở đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”:
  “Quãng đời chèo chống đón đưa
Mặc dù bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Bay lên tựa những cánh diều
     Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên.”
Dẫu khách qua đò có thể quên người lái nhưng với thầy cô thì giảng dạy là nhiệm vụ, là tình thương như cô Phan Thị Giáo tâm sự trong bài “Nỗi niềm”
  “Dẫu rằng mái tóc điểm màu sương
Vẫn luôn chăm chút đàn em nhỏ
    Những nụ hoa đời gió ngát hương.”
Do vậy cô Đố Thị Mai đã nhọc nhằn với những trang giáo án:
“Trang giáo án sao mang nhiều câu hỏi
  Ngoài lớp học còn nhiều điều chưa nói
     Một tấm lòng, một nỗi nhớ thân thương.”
                                          ( Chặng đường )
Những suy tư, trăn trở dâng hiến cho học sinh của thầy cô đã được thầy Hiệu trưởng Nguyễn Tấn Hùng ghi nhận không những qua hành động bên ngoài mà cả tâm hồn ẩn sâu trong đôi mắt:
                      “Có ai biết tâm hồn cô giáo trẻ
Mang trong mình dòng huyết thống quê hương
                       Thưở học trò mơ ước muôn phương
                       Nhưng đẹp nhất là mái trường và đôi mắt.”
Đối với thầy “đôi mắt “ của các cô chính là “cửa sổ của tâm hồn” để rồi trong thơ mình  hình ảnh cô giáo trong buổi chiều về, nhìn ngôi trường mà không khỏi mơ màng:
                         “Có ai hiểu điều gì về cô giáo
Khi chiều nay cô lặng ngắm cổng trường.”
Đúng vậy, có ai hiểu được trong sâu thẳm của tâm hồn, chỉ hiểu được khi ai đó hé lộ lòng mình. Cô Trương Thị Trang đã giải mã cái mơ màng trong “ đôi mắt” mà thầy Nguyễn Tần Hùng đã suy nghĩ, phân vân:
“Mắt em buồn mang mối tương tư
     Mến một người mà chẳng biết ví sao
             Duyên mới trổ bằng lăng còn phong nhụy
Mấy mùa ve nào mở được đôi lời
     Dồn nén lại chờ ngày hương ngát ấy”
                                                   (Tâm sự đêm mưa )
Cô Phan Thị Thúy Vân thì thoáng một ít dỗi hờn vì đã giấu lời yêu vào đôi mắt:
“Tại sao em cứ mãi tự giấu mình ?
Giấu lời yêu khi đông về se lạnh
          Ẩn mình trong nỗi khát khao cháy bỏng
   Ánh mắt nhìn sao cứ mãi xa xăm...”
                                                                    ( Tại sao )
Cô giáo tóc pha sương đã về hưu- Trịnh Thị Anh- nhìn lại chính mình và đã “Tự tình” trong một giờ chấm bài:
Dù đời còn lắm tơ vương
Bên trang giáo án người thương vẫn kề
Thương đàn em nhỏ ngày mai
Tình riêng khép lại để ai chạnh lòng.”
Các cô là thế, còn thầy Nguyễn Tấn Lý không giấu giếm lòng mình mà trải tình vào thơ. Không biết thầy có thấy chim lạ đến trường Chu Văn An hay không mà viết bài thơ có đầu đề rất cụ thể “Hai con chim lạ”. Biết đâu ẩn trong “Hai con chim lạ” là bóng hình của hai cô gái trẻ dễ thương mà thầy cảm nhận được từ thị giác và thính giác của mình:
   “Buổi sáng tinh mơ
Tôi bước đến trường
                                             Hai con chim lạ
                                             Từ đâu bay đến
      Thánh thót quanh trường
   Lòng tôi mến thương.”
Cô Thi Hẹn đã đáp tạ tấm lòng của thầy Lý nói riêng và của giới nam nói chung bằng một món quà thời gian:
     “Giây thứ nhất- Tặng anh trong quá khứ.
Giây thứ hai- Xin dâng cho hiện tại.
   Giây thứ ba- Hãy nghĩ đến tương lai.”
                                                                    ( Ba giây cho cuộc đời )
            Ngoài những tình cảm mà thầy cô dành cho nhau còn có những bài thơ dành cho các em thật vui nhộn, rộn ràng như bài thơ “Giờ ra chơi” của thầy Nguyễn Đức Toàn, “Hình sân trường” của thầy Mai Văn Thành. Một bài thơ ngắn trong tập san thật dí dỏm vì thầy không tìm được cảm xúc , đề tài để làm thơ nên thầy tưởng tượng một bóng hình đẹp để làm thơ  với đầu đề là “Ngẫn ngơ” :
Cứ ngồi hết ngẫn rồi ngơ
               Nghĩ hoài chẳng được mấy vần thơ
          Phải chi người tình tôi đẹp nhất
     Sẽ là đề tài cho mọi bài thơ.”
Ngược lại trong thơ của thầy văn Phú tri thì có đề tài đó là tình yêu nhưng không nồng cháy như thơ Xuân Diệu với “Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy- Nghìn năm chưa dễ mấy ai quên” mà là nhứng gì sâu xa trong lòng người như tình quê, tình bạn, tình vợ chồng. Những ân nghĩa đó đối với thầy cũng là của mọi người. Thầy mượn tập san để bộc lộ ân nghĩa đó trong bài “Em như là giọt nước” :
                             “Em như là giọt nước
                              Trên mọi đường xuôi ngược
                              Tích từng hạt chắc chui
 
                              Em như là giọt nước
                              Nước theo gió theo mây
                              Em theo anh cả đời
                              Như những dấu lặng đơn trong bản nhạc chẳng thành lời
                              Tạo nên những bài ca kỳ diệu.”
Trong tập san, chúng ta hãy tĩnh lại lòng mình để nhớ về các thầy đã từng gắn bó với trường nay đã ra đi vĩnh viễn, nhớ về  thầy Mai Đức Thắng, thầy Nguyễn Quang Đình trong bài văn “Bạn tôi” của thầy Văn Phú Tri và bài thơ “Ngôi trường vắng anh” của thầy Nguyễn Đăng Dũng:
“Anh đi rồi, ngôi nhà nhỏ vắng tanh
                         Ngày vui trường, bạn bè oằn mình tronh nỗi nhớ.”
                  Ngoài văn xuôi và thơ, xin cảm ơn thầy Trương Công Bình dù đã về hưu nhưng vẫn luôn gắn bó với trường nên đã viết cho trường một bài nhạc, được xem là bài nhạc truyền thống của trường đó là bài hát “Chu Văn An- Trường em” theo nhịp 2/4 với ca từ rôn rã và đầy tự hào” “Đây trường Chu Văn An chúng em. Nâng niu tuổi thơ theo từng trang sách mới. Ghi ơn thầy cô dệt nên những ước mơ.”
                  Ban biên tập tập san “Hương thời gian” biết rằng các thầy cô mong muốn có thể nêu được đầy đủ các bài viết, chuyển tải được những lời văn, lời thơ  qua các nghệ thuật biểu hiện mà các thầy cô đã thức trắng đêm để bộc lộ tâm tư, tình cảm, suy nghĩ của mình vào trong đó. Nhưng tập san quá nhiều bài viết, ban biên tập chỉ giới thiệu ngắn gọn theo từng chủ đề với những nhận xét ngắn gọn, cơ bản là nội dung còn nghệ thuật thì dành cho bạn đọc nhận xét và bình chọn những bài văn, bài thơ hay mà các bạn nhận ra..
                  Cảm ơn các thầy cô dã gởi bài đăng trong tập san, cảm ơn bạn đọc đã quan tâm đọc và góp ý nhứng thiếu sót trong tập san ./.
 
                                                                              Văn Phú Tri
                                                                                    (BBT)
 
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 4 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

CHI BỘ

Bí thư:   Ông Lê văn Quân Phó bí thư:   Ông Nguyễn Tấn Hùng Ủy viên:   Bà Doãn Thị Dung

Thăm dò ý kiến

Theo bạn Website Trường THCS Chu Văn An?

Giao diện đẹp.

Cập nhật thông tin nhanh.

Nội dung phong phú.

Tất cả phương án trên.

Mấy giờ rồi nhỉ

global html

Website - Violet

NGHE NHẠC

NGHE NHẠC

XEM THỜI TIẾT


vé máy bay Báo Đất Việt Báo Dân Trí