Trước thềm bục giảng

Trước thềm bục giảng
Tặng riêng cho học sinh lớp chủ nhiệm (9/2) và lớp trưởng Trần Lan Nhi

Ngày trên bục giảng

Bụi phấn rơi rơi

Cô  chợt thấy mình như trẻ lại

Ở ngoài kia nắng vàng rải nhẹ

Giọt nắng bâng khuâng...

...Các em mang nắng vàng đến lớp

Cho rộn ràng những bước chân chim

Cả  cuộc đời cô đã kiếm tìm

tơ nắng ấy.

Những sợi nắng làm thành một mùa thu ngào ngạt

Một mùa xuân rộn rã thênh thang

Xua tan đi giá rét mùa đông

Thắp sáng trong cô niềm tin dịu ngọt

Có lẽ một đời làm nghề dạy học

Với phấn trắng, bảng đen, giáo án, vở bài

Đời cho cô thêm những dấu ái ngọt ngào

Những sợi nắng thắp cho ngày rạng rỡ

Với những cái tên buổi đầu còn bỡ ngỡ

Rồi đầy ắp yêu thương cả lúc buồn phiền

Tuổi thơ nào mang lại những vấn vương

Những xuyến xao của một thời đi học

Khi viên phấn cầm tay

Cô quên đi chuỗi đời còn nhằn nhọc

Chỉ thấy yêu thương rạng rỡ sắc hồng

Cô biết mai nầy thuyền sẽ quên sông

Như em mãi rong chơi quên  chiều tắt nắng

Và sẽ quên đi khung trời thầm lặng của riêng cô

Nhưng dẫu sao

Những yêu thương, đắng chát, những ngọt ngào

Mãi một đời theo cô vào từng trang giáo án

Cho ngày mai-

                      -Trước thềm bục giảng

 

 

Tác giả bài viết: Thanh Anh